Kiếm Trong Diễn Ðàn Show Threads  Show Posts

Trang Chủ

Go Back   Diễn đàn chia sẻ thông tin thú vị, kinh nghiệm, kỹ năng sống, học tập, làm việc > Vừng ơi mở cửa ra > Thông báo của Ban điều hành

Thông báo của Ban điều hành Hiện chưa có thông báo mới!

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 09-22-2010, 12:39 PM   #1
RRRRRRR
# Some where in time #
 
RRRRRRR's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Some where in time
Bài gửi: 1,517
Default [Cuộc thi] Viết tiếp những mùa thu



Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâu
Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc
Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay kí ức
Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng.


Lại một mùa thu nữa, đang thấm dần vào lòng. Mùa thu thứ 3 ở đất Bắc. Ngoài kia, trường cũ đã vào học. Sáng ra, trông cảnh học sinh tinh tươm trong bộ đồng phục, tung tăng tới trường, lại chợt nhớ...
Đến ngọn gió, làn mây cũng gợi nhớ mùa thu. Thu của đất trời thiên nhiên, thu của lòng người. Chiều về, lang thang trên lối cũ, chợt thấy lá vàng rụng một góc, lại bâng quơ: thu chín.
Phương Nam không có mùa thu rõ rệt như ngoài Bắc, nhưng có lẽ, cảm xúc luôn có vị ngòn ngọt, thanh thanh khi mùa thu chín...

Viết tiếp những mùa thu, đó cũng chính là chủ đề của cuộc thi ngày hôm nay. BQT diễn đàn Mua thời gian xin chính thức thông báo.

Diễn đàn Mua thời gian
www.muathoigian.vn
Cuộc thi: Viết tiếp những mùa thu
(Từ ngày 22/09 đến hết ngày 05/10/2010)

I. Mục đích
Chia sẻ những cảm xúc, hình ảnh, lời ca với những người bạn trên diễn đàn, đồng thời, ghi nhận những tác phẩm độc quyền của các bạn, tăng tinh thần giao lưu, học hỏi của mọi thành viên Mua thời gian.

II. Nội dung

1. Chủ đề: Những cảm xúc của chính bạn về mùa thu, mùa thu đất Bắc hay phương Nam, mùa thu của đất trời, mùa của kỷ niệm,... được thể hiện qua những hình thức:
- Văn xuôi: không quá 700 chữ.
- Thơ
- Hình ảnh: phải có chú thích cho mỗi hình ảnh tham dự cuộc thi.
- Video Clip: không quá 10 phút.

2. Thành phần tham gia
: tất cả mọi thành viên trên diễn đàn Mua thời gian, ngoại trừ Ban tổ chức cuộc thi.

3. Thể lệ

- Bài viết đăng ngay trên topic này theo các hình thức đã nêu trên.
- Là bài viết phù hợp và nội quy của diễn đàn và thể lệ cuộc thi. Các bài viết phạm quy, BQT sẽ xóa mà không thông báo trước.
- Mỗi thành viên chỉ được tham gia một bài dự thi.
- Không bình luận tại topic này, các bình luận và đánh giá bài chỉ được post ở topic bình luận của diễn đàn, địa chỉ tại đây. Không dùng lời lẽ kích động, thiếu tích cực đối với các bài dự thi.
- Thời gian gửi bài: từ ngày 22/09 đến hết ngày 05/10/2010.

IV. Tiêu chí và giải thưởng
1. Tiêu chí
- Bài viết phải mang nét riêng, tác phẩm thật của chính bạn, hoặc trích dẫn một phần, có nguồn rõ ràng, không đơn thuần copy.
- Trình bày rõ ràng, không lỗi chính tả.
- Không phạm quy diễn đàn.
- Quyết định kết quả và giải thưởng căn cứ theo bình chọn của thành viên và quyết định cuối cùng là của Ban giám khảo cuộc thi.

2. Giải thưởng
1 giải nhất trị giá 300.000đ
1 giải nhì trị giá 200.000đ
1 giải ba trị giá 100.000đ

Giải thưởng sẽ được công bố trên diễn đàn Mua thời gian và trao thưởng:
- Tại offline tổng kết kỳ 4 (từ 01/07-30/09/2010) ở Hà Nội và Sài Gòn.
- Chuyển khoản cho các bạn nơi khác.

Mọi thắc mắc và đóng góp ý kiến liên quan cuộc thi xin gửi bình luận tại đây, hoặc gửi mail về admin@muathoigian.vn

Chúc thành công!

Những bài viết ngẫu nhiên trong Box:


Signature
Live to Fight!
RRRRRRR is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-23-2010, 11:11 AM   #2
bb91
 
bb91's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Thái Bình
Bài gửi: 1,117
Default

Bởi mùa thu

Nếu một ngày Trái đất có đổi thay
Bốn mùa nhớ chẳng còn trọn vẹn nữa
Nhưng bài thơ về mùa thu khắc khoải
Em viết cho anh và giữ lại vì anh.


*_*_*_*_*_*_*

Buổi sáng nào chẳng đủ nắng cuồng si
Chẳng đủ thấy tiếng cười trong hối hả
Chỉ đủ thấy vài sắc hương khác lạ
Giữa bao điều thân thuộc ngỡ đổi thay?

Em vội vàng nhìn nắng sớm hôm
Vội thu gọn làn mưa trên mái tóc
Vội ghì chặt mùi thơm nghe thoang thoảng
Và lặng thầm đè nén những khát khao.

Mùa thu vàng bởi lá cứ nhẹ rơi
Mưa cứ thế lâm râm từng hạt
Mùi ngọc lan hay là mùi hoa sữa?
Là ta xa nhau hay em ảo tưởng gần?

Có biết đâu giữa bao điều rất thật
Là nỗi đau em cảm nhận riêng mình
Em chỉ biết làm một điều khờ khạo
Khắc tên mình trên chiếc bóng mùa thu.

Và có phải không những điều em tự hỏi?
Vết thương qua mà vết sẹo chẳng lành?
Là bởi ai? Nỗi buồn thêm da diết?
Hay tại mình cứ gán bởi mùa thu?

thay đổi nội dung bởi: bb91, 09-25-2010 lúc 07:28 AM
bb91 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-23-2010, 05:00 PM   #3
kinhcan88
 
kinhcan88's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 1,714
Default

Không biết mình có được tham gia không nhỉ hi hi.Góp vui cùng cả nhà mình nhé:

THU CÒN NHỚ EM

Mùa thu lá vàng
Rơi đầy trước ngõ
Mùa thu ơi nhớ
Hoa sữa thơm nồng.

Mùa thu thật trong
Lung linh giọt nắng
Bầu trời xanh thẳm
Thu ơi thu về.

Mùa thu ngày xưa
Thu ơi thu nhớ
Trăng vàng đẹp quá
17 tròn ơi..

Nhớ thu chơi vơi
Nhớ thu ơi nhớ
Say mê một thuở
Yêu lắm thu về ..

Thu đến rồi đi
Dịu dàng hoa cúc
Thu đến rồi đi
Trăng lên trăng lặn..

Tình đến rồi đi
Tình ơi dang dở
Anh đến rồi đi
Thu ơi ..bỡ ngỡ..

Lá vàng rụng đó
Lá vàng bay đi
Em qua xuân thì
Còn gì khao khát..

Bay qua một thuở
Thiếu nữ yêu thương
Qua những vấn vương
Thu buồn tan tác..

Người ơi khao khát
Có còn trong em
Thu đến vấn vương
Thu ơi còn nhớ ...
kinhcan88 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-25-2010, 11:17 AM   #4
tranhoan01
Member
 
tranhoan01's Avatar
 
Tham gia: Sep 2010
Bài gửi: 4
Default

Lướt web thấy cuộc thi hay hay, cho em ghi danh góp phần với nhé!


Cảm xúc bất chợt

Thu! Nhớ lắm mùa thu khi còn trẻ dại. Niềm vui thích không phải vì tiết trời mát hơn, thấy không khí trong lành hơn mà bởi vì món quà Trung thu – cái ao ước cả năm mới có một lần.
Mỗi dịp trung thu đến, tôi và những đứa trẻ trong làng chỉ mong sao mau cho hết buổi sáng để rồi buổi chiều sang, đi “lãnh” phần về. Túi quà trung thu đơn giản lắm, chỉ có một chiếc bánh dẻo, một chiếc bánh nướng và dăm ba cái kẹo cứng thôi nhưng sao nó lại vui và háo hức đến thế. Cả một xuất bánh kẹo ấy chỉ khoảng 5000đ thôi chứ chẳng đắt đỏ như một chiếc bánh trung thu bây giờ, rẻ nhất cũng phải 25 – 30 nghàn một chiếc. Nhà nào có bao nhiêu anh chị em ‘nhí” thì có bấy nhiêu túi quà. Cái cảnh trẻ con xúm xít, nhốn nháo ngoài sân đình sao nó vui vẻ đến vậy. Tối đến, cả xóm rủ nhau từ lớn đến bé vào sân hợp tác xã xem cắm trại, xem thi múa hát giữa các làng với nhau. Chen nhau, len lỏi qua đám đông, lúc ấy mới biết người lớn có lợi thế như thế nào. Còn trẻ con cứ kiễng chân lên, vươn dài cổ ra thì cũng chỉ thấy toàn đầu người mà thôi.
Lên cấp III, không còn “xuất” ngày Trung thu nữa. Phải chăng chính vì thế mà cái cảm giác trẻ con ấy cũng vơi dần đi? Rồi vào ĐH, trung thu xa nhà, cũng buồn nhưng hình như thấy mình lớn hơn. Biết gọi điện về nhà hỏi thăm bố mẹ, gọi điện cho đứa cháu nhỏ xem bố mẹ mua cho những gì? Có được nhiều bánh kẹo không? Gì ở xa, lại chẳng có tiền và lại hẹn “khi nào Gì đi làm có tiền thì Gì đền nhé!”. Trung thu, những ai có người yêu đều ra ngoài hết. Trong phòng chỉ còn lại "những người độc thân vui vẻ”, mua sữa chua, mấy bắp ngô luộc về cùng “gặm”. Khoảnh khắc sinh viên lúc này mới thấm thía hết. Nhưng lớn rồi cũng biết cảm nhận hơn. Mùa thu đâu chỉ vui bởi Trung thu nữa? 18 thu qua rồi mà mùa thu thứ 19 này mới thấy hết những gì đẹp đẽ của mùa thu. Những làn gió hơi se se lạnh lùa qua khung cửa sổ cũng kịp cho mùi hoa sữa phả vào. Mùi hoa nhẹ nhàng, thanh thoát như muốn che giấu mình nhưng lại chẳng giấu nổi bởi nó đã thành quy luật mất rồi – nhất là người HN, họ tinh tế và nhạy cảm lắm.
Thu đến nhẹ nhàng và bất chợt. Nó đánh bật cái oi ả của sức nóng mùa hè, nó mát lạnh trong ly cà phê sữa thơm lừng. Tôi thu mình bên máy tính, một lát bánh mỳ, một ly cà phê cho bữa sáng chủ nhật. Lướt web, bất chợt bắt gặp hai chữ “mùa thu”, lòng tự đặt những dấu hỏi: có biết bao nhiêu giấy mực viết cho mùa thu? Có bao nhiêu tình yêu nhờ mùa thu giữ hộ và có biết bao nhiêu bí mật mà mùa thu vẫn mãi giấu mình? Chợt nhớ lại hai câu thơ quen thuộc:
“Thơ là thu của đất trời
Thu là thơ của lòng người.”
Và lại hỏi hai câu thơ ấy của ai?

thay đổi nội dung bởi: tranhoan01, 09-26-2010 lúc 05:46 PM
tranhoan01 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-25-2010, 02:24 PM   #5
nhanvatso1
Thiên Niên Nhất Mộng
 
nhanvatso1's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Vô Mộng đại lục
Bài gửi: 1,435
Default

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ ^^


Xưa, nhà tớ nghèo, mà cái thời thế ấy, chả có cái nhà ai giàu lên được cả, miếng cơm manh áo còn phải đắn đo, lấy đâu ra trung thu. Trung thu là những gói kẹo để lâu ngày, chảy nước, giấy bết với kẹo, xanh thì ra xanh, đỏ thì ra đỏ, vàng thì vàng khè, ăn kẹo nào là lưỡi ra màu đó.

Xưa, cái nhà tập thể mà vui đáo để, tất cả đều là những cán bộ công nhân viên chức tầm tuổi nhau, mà cái ngữ cùng tuổi là dễ sinh con cùng lứa (thời ấy làm gì có cái kiểu kế hoạch kế hóa gì, cứ trời sinh voi sinh cỏ). Ấy là khu nhiều trẻ con vô kể, nhiều đến nỗi mà đến giờ mỗi lần được nghe kể lại mình ... chả nhớ ai cả . Thôi thì mỗi đứa một vẻ, đứa to con đứa gầy choắt, đứa con gái mà nghịch như con trai, đánh mấy đứa con trai thóc thét lên, đứa thì lầm lì ít nói. Nhưng tựu trung lại 1 điều là đứa nào cũng ... bẩn, mũi dãi lò thò ra, thi thoảng hóp bụng thít 1 phát cho nó tọt vào trong, tay á, vừa quện mũi xong là a lê chùi xoạch phát vào ... sau quần rồi bốc bánh kẹo ăn liền

Xưa, cái bánh trung thu nó cũng không cầu kì như bây giờ. Giờ thì nào là nhân bào ngư, trứng, cá, gà, yến sào, vây cá mập, vẩy tê tê, đông trùng hạ thảo, cá hồi, linh chi bát bảo,hải sâm ... loạn cả óc, chứ ngày xửa ngày xưa á, chỉ có cái loại có nhân và không nhân, mỗi loại lại chia ra thành bánh nướng hay bánh dẻo. Nhớ dạo ấy Trung thu đến ko có tiền, mấy đứa cứ nép nép vào cái tủ kính gian bánh trung thu, gãi đầu gãi tai liếm nước bọt nhìn mấy con cá, mấy con thỏ, con rùa... trắng phớ hoặc vàng ươm mắt đỏ lòm 2 cục phẩm màu đỏ, bọc trong túi ni-lông. Thời ấy được ăn cái bánh không nhân thôi mà thấy vị ngọt của nó lan khắp cổ, khắp họng, cứ ngồi liếm mãi mới cắn 1 miếng, mà giờ thử lại thì ... toàn vị đường hóa học. Nhân bánh thì chỉ toàn thập cẩm, oẳn tà rằn cho vào, nào là mỡ nè, ruốc nè, đường phèn nè, xúc xích hay lạp xưởng đo đỏ nữa ... mặn ngọt chua cay có hết ( cái giờ phơi đầy đường mà các cấp các ngành gọi nó là ... "bánh bẩn" đó


Xưa, cái mặt nạ chơi trung thu cũng khác giờ. Những cái mặt nạ cũng là hàng TQ mỏng tang và sực nức mùi nhựa, đa số là các nhân vật phim bộ TQ, mà nổi tiếng nhất là Tôn Ngộ Không, mặt nạ Tôn Ngộ Không đến Trung thu là cháy hàng, thảnh thử ra ngoài đường đôi khi thấy khỉ bố đèo khỉ mẹ rồi địu thêm 2 con khỉ con, một con trước con giữa nữa, đôi khi hàng dài một đống khỉ điểm xuyết mấy con Trư hay mấy con yêu quái ma chạy lăng xăng phá cỗ . Hồi đó, có được cái mặt nạ là hè ra đục lỗ, đục mắt, xâu dây thun, đeo vào hét tung tóe rồi hè nhau đuổi chạy, như mấy đứa thần kinh chập mạch nặng ế ^^ đứa nào ko có á, thì hít-le

Xưa đồ chơi trung thu cũng chẳng phong phú như giờ. Thời ấy ngoài cái đèn ông sao còn có cái đèn kèm cái que để đẩy, mỗi khi đẩy là nó quay quay nhìn cũng thích mắt (mãi sau mới có đèn lồng chạy pin của TQ). Nhưng cái đèn trung thu thì kín gió, chả bù cho cái đèn kia ngọn nến cứ tênh hênh ra, gió phát là tắt, thế là cứ phải kè kè cái lửa để châm hết cả đoạn đường rước cỗ. Lại có cái giai thoại hay thế này chứ : đèn thì toàn làm bằng gỗ, đi 1 vòng xong là cả lũ hè nhau ra ... bẻ, xé, giật, đập nhau chí chóe cho nát bươm ra để ... làm củi, đốt thành đống to để ... nướng khoai , còn khoái hơn là cái trò phá cỗ nhá .


Xưa í, trung thu là phải ướt, như kiểu Tết té nước ế. Ôi, đứa nào cũng đợi đến trung thu là chuẩn bị súng ống, túi bom nước, bình nước dự trữ. Thời xưa súng phun nước toàn loại nho nhỏ, chỉ có con nhà giàu mới có cái súng đùng to 2 bình, thằng nào có ắt sẽ bị bọn súng nhỏ quây a lê giết . Dạo ấy, đi đường tự nhiên ăn cái bộp bom nước vào người là bình thường, có bọn mất dạy còn cho cả nước mắm vào, bị xong thì ... ko ngửi nổi luôn . Trận bắn nhau cũng rất điên cuồng, thường bắt đầu bằng kiểu rất hình sự, nấp nấp, bắn bắn, tiếp theo hết đạn ( nước ế ) là chơi cả gáo múc nước tạt, rồi bom nước, cuối cùng kết thúc là cầm cả xô to đi tạt nhau, khi ấy chả phân biệt thằng nào có súng nào nữa, mạnh ai nấy tạt thoai, rồi sau khi hạ hỏa, đứa nào đứa nấy lôi thôi lếch thếch, ướt nhẹp, tóc tai bết bê cười cười khóc khóc như mấy đứa bị dại .


Trung thu xưa là những buổi rước cỗ dài dằng dặc từ khu này qua khu khác, tiếng "Tùng zinh zinh zinh zinh tùng zinh zinh" chắc chẳng ai thế hệ 7x, 8x quên được, những bài như "Chiếc đèn ông sao" của bác Tuyên thế hệ này chắc ai cũng đã hát 1 lần trong đời. Trung thu là ánh sáng rợp trời như ... những ngày bình thường bây giờ, là niềm vui không tả xiết khi được liếm mút, ăn ngấu nghiến những chiếc bánh trung thu "bẩn" đầy phẩm màu và hóa chất, là nụ cười khi cầm chiếc đèn trung thu xanh đỏ tím vàng đầy sơn khi bỏ tay ra, là những nụ cười hâm hấp khi nhìn mấy thằng ướt nhẹp khóc khóc sợ hãi, là cái mùi nhựa ngai ngái của những chiếc mặt nạ TQ, là khẩu súng laze đểu lên đèn chí chóe và nhạc eo ** khi bật cò, là cái cảm giác hân hoanh khấp khởi chờ đợi hay cảm giác điên điên rồ dại khi chạy đuổi, té nước, đốt lửa rồi hét chí chóe vang 1 khoảng không kiểu : "Ta là siêu nhân" , "siêu Xayda", "Tôn Ngộ Không" ...


Là cảm giác nghèo nhưng mà đầy tình cảm.

Là cảm giác mà chắc chả bao giờ các em thế hệ sau cảm nhận được.

Là bởi vì, thời của tớ, nó qua lâu rồi, từ mười mấy năm trước cơ

Mà tớ cũng mất Trung thu từ hồi lên cấp III rồi ... chả bao giờ có lại được...

Thế ông Nguyễn Nhật Ánh mới ao ước: "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" , chứ sau này các em có khi viết lại "Cho 1 vé đi ... du lịch Châu Âu" giống kiểu "Chuyện tình ở Nĩu Ước" ế

TRUNG THU CŨNG LÀ THU NHÁ
nhanvatso1 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-26-2010, 12:57 PM   #6
yenxinh
 
yenxinh's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 454
Default

4h30 sáng, tôi dắt xe ra đường. Đây là một trong những buổi sáng hiếm hoi mà tôi phải đi dạy,chủ yếu tôi chỉ dạy vào buổi chiều vì rất ngại dạy sớm như thế này :D.Hôm nay trời se lạnh,tôi vội khoác lên người chiếc áo dài tay, đeo khẩu trang và nhìn đồng hồ để căn giờ,bởi là người giáo viên ko thể đến muộn mà còn phải đến trước cả học viên. Đấy là trách nhiệm công việc.

Tôi bắt đầu nổ máy,khác với mọi buổi sáng khác,từng con gió lạnh nhẹ nhẹ thổi qua,không khí trong lành, đường phố rất vắng người,khiến lòng tôi bỗng chợt nhận ra mùa thu đã đến từ khi nào.Tôi đi khá chậm để cảm nhận cái cảm giác lạnh nhè nhẹ này, để mùa thu yêu thương tràn vào lòng.Từ bé tôi đã rất thích mùa thu,vì mùa thu mát mẻ,dễ chịu,và tôi sinh ra vào tháng 8 mùa thu mà. Mùa thu gợi cho tôi nhớ về quê hương,tôi đã nhớ mùi hoa sữa ngào ngạt trên đường đi học về hồi lớp 10.Vâng,không phải hoa sữa Hà Nội đâu nhé.Mùa thu làm tôi nhớ ngày khai trường,nhớ thời học sinh,nhớ những cái ôm thắm thiết với lũ bạn sau một kỳ nghỉ hè nóng nực.Mùa thu làm tôi nhớ tới những cơn mưa rào mát rượi.Những ngày thu đạp xe dưới trời mưa đi học cùng lũ bạn thật là vui...Mùa thu còn là mùa của những cơn bão mà nó đã gây ra cho quê hương tôi biết bao tổn thất.Nhưng tôi vẫn yêu mùa thu lắm,yêu lắm những kỷ niệm!

Và đây,mùa thu Hà Nội,cái mùa thu mà tôi đã từng trải qua 5 năm rồi nhưng có lẽ tôi chỉ cảm nhận được nó vào những buổi sáng sớm như thế này. Khác hẳn với mọi thời gian khác trong ngày, đường phố bụi mù,tiếng xe cộ inh ỏi và người qua lại đông nghịt, đó là khung cảnh mà nguời ta sẽ nhìn thấy khi đến Hà Nội,thì lúc này nó dịu dàng biết bao,nhẹ nhàng biết bao,khiến lòng nguời ấm lại. Mỗi ngày trôi qua chúng ta đều hối hả với cuộc sống tấp nâp,chen chúc và dường như cứ đi mãi mà chẳng có những giây phút dừng lại và cảm nhận chính con đường mình đã đi qua.Cảm giác lúc này vô cùng dễ chịu,cứ như tôi được những con đường và những con gió mát ôm vào lòng,thấy ấm lắm,thấy môi mỉm cười với cuộc sống,và tôi chợt nhận ra Hà Nội đã trở thành một chốn yêu thương,một quê hương thứ hai trong tâm mình.

Vào giờ này,trên đường phố chủ yếu là những chiếc xe chở hàng của những người làm nghề buôn bán ở các chợ,những chiếc xe tải chở vật liệu,những chiếc taxi ít ỏi,những chiếc xe máy của những anh chàng đi chơi khuya và có lẽ hôm nay bạn sẽ thấy rất nhiều hơn mọi khi đó là những chú cảnh sát cơ động ở khắp mọi nơi. Đúng rồi,sắp tới ngày đại lễ 1000 năm Thăng Long mà,các chú ấy phải hoạt động tăng cường để đảm bảo an ninh trật tự tốt nhất mà.Có rất nhiều công việc để chuẩn bị cho ngày đại lễ,nhưng tất cả cũng chung một mục đích là tôn vinh nét đẹp của Hà Nội,của truyền thống lịch sử ,của đất nước,con người Việt Nam với lòng tự hào dân tộc.Mỗi con người là một mảnh đời riêng nhưng họ đang sống trên cùng một mảnh đất, đi trên cùng những con đường,và cũng đang cảm nhận một mùa thu theo cách riêng của mình.Mỗi mùa thu đến chúng ta lại có những trải nghiệm cuộc sống mới, để luôn thấy rằng cuộc sống thật muôn màu và vô vàn điều thú vị để khám phá.Và mỗi buổi sáng chúng ta đuợc hít thở một không khí trong lành,mát mẻ của khí thu, được cảm nhận tiếng gió,tiếng lá rụng,và đi dưới những cơn mưa để lòng được ấm lại, được thấy ý nghĩa của cuộc sống và bước tiếp những mùa thu tới…

Dù bạn có một cuộc sống như thế nào,nghèo hay giàu,may mắn hay đen đủi,vất vả hay sung sướng, đang đau đớn hay hạnh phúc…hãy dành đôi chút cảm nhận cuộc sống xung quanh mình,nhìn lại những con đường mà ta đã đi , để mỗi mùa thu đi qua lòng ta lại được sưởi ấm và bước đi tiếp vững chắc hơn.
Hãy luôn sống và cảm nhận!

thay đổi nội dung bởi: yenxinh, 09-26-2010 lúc 01:44 PM
yenxinh is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-27-2010, 12:51 AM   #7
TimeLine
 
TimeLine's Avatar
 
Tham gia: Jul 2010
Bài gửi: 233
Default

- Em ơi ! mùa thu của em đến rồi đấy !
Em ngoảnh mặt lại, tru cái môi xinh xinh của mình và nói với anh :
- Mùa thu của mọi người đâu phải của riêng em, chỉ có anh của riêng em thôi.hiii..
* * *
Cái khoảng thời gian ấy đâu rồi, những câu nói của em đã thôi không còn thấy sự tự tin như thế nữa.Giờ đây thay thế vào đó là nỗi lo sợ mất anh,và mùa thu cũng không còn đẹp như những ngày xưa ấy....
Anh à, giờ này anh đang ở đâu, mùa thu lại về em không thể nào quên được những kỷ niệm ngày nào.
Mùa thucũng làm em phát khóc khi nghe từ anh lời chia tay, và mùa thu cũng làm em hạnh phúc ngây ngất khi lần đầu tiên chúng ta dành cho nhau nụ hôn đầu. Em có quá lãng mạn và bay bổng cho một mối tình vừa đi qua, để rồi chính cái lãng mạn đó kéo anh xa em, kéo em đánh mất chính mình và kéo chúng ta ngày một xa nhau không. Một ai đó đã từng nói với em, con gái sống quá nhạy cảm, sống quá lãng mạn với cảm xúc sẽ khổ, khổ bởi chính tính cách mình tạo ra và không bao giờ thoả mãn. Em tự hỏi, mình có đúng là người như vậy không anh nhỉ?. Bởi những người sống lãng mạn như em thường không tự cho mình cái quyền thực tế quá mức, cũng không cho mình cái quyền được bay bổng không giới hạn chỉ cho mình được phép lúc nào cũng nhạy cảm và giàu cảm xúc mà thôi!.

Anh không còn nhẹ nhàng ôm em vào lòng như cái mùa thu năm trước nữa, năm nay anh chỉ cười rồi quay đi...anh không thể dấu sự thay đổi trong đôi mắt ấy.
Anh vẫn nói : "mùa thu là sở thích chung duy nhất chúng mình có được".Em thích mưa, tuy buồn nhưng vẫn thích vì hình như giống tính mít ướt của em.Anh thích nắng, vì nắng mang cái vẻ mạnh mẽ và không buồn tẻ, yếu đuối như khi trời mưa.
Anh! tiết trời mùa thu đẹp lắm, nhưng không hiểu sao cứ tới mùa thu là em hay ốm.Anh cũng biết nên mỗi sáng đều nhắn tin nhắc em phải mang thêm áo mỗi khi ra ngoài vì sợ em ham chơi về muộn, trời mùa thu về đêm sẽ lạnh hơn mà...
Anh !Mùa thu trời cũng mưa nhé! Anh lại kéo em vào lòng, tưởng bàn tay của mình to lắm đấy, đủ để che những hạt mưa đang ngày càng dày lên.Để rồi tối về "tít tít.." tin nhắn ANH YÊU "em ơi anh ốm mất rồi làm sao đây?"...cứ làm như mình anh hùng lắm.
Thứ bảy nào cũng chỉ dủ em đi chơi nhưng chỉ đến đúng một nơi duy nhất " Hoa sữa thơm quá em ơi! Anh thấy thật hạnh phúc khi cuối tuần nào cũng được cùng em đi bộ trên con đường này"...không phải vì anh chỉ biết có mỗi nơi này thôi đấy chứ.?..
...........
Mùa thu vẫn đến đây theo chu kì của nó, nhưng anh không đến bên em như điều không thể thiếu trong anh...
Nhưng mùa thu ngắn lắm phải không anh? Đôi khi ngắn và trôi qua quá nhanh làm con người ta chưa kịp cảm nhận đã vội vàng quấn chiếc khăn to sụ chống cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông? Cũng như tình yêu vậy, nếu trôi qua một cách vội vàng, hay ta chưa kịp cảm nhận được nó thì nó đã ra đi mất và ta như chìm trong sự cô đơn lạnh lẽo. Nhưng liệu rằng khi đến "tuổi phong sương" chúng ta có lại tìm thấy nhau? Hay ai đó tìm thấy chúng ta với chính con người mình. Hay vì em và anh đều lãng mạn, đều yêu nhau bằng chính những cử chỉ lãng mạn không tưởng đó và cũng chính những điều không tưởng đó đã để chúng ta mất nhau?
Nhưng rồi thời gian vẫn cứ trôi, em và anh vẫn bước tiếp trên con đường của riêng mỗi người. Em là em mà anh thì vẫn là anh. Vẫn lãng mạn, vẫn nhẹ nhàng, vẫn tràn đầy cảm xúc và vẫn yêu... Nhưng giờ đây những cảm xúc đó vẫn nguyên vẹn, vẫn rõ ràng nhưng em không dành cho anh và anh cũng vậy.

Nhưng sao vẫn có tràn đầy những ước mong một ngày là của nhau, vẫn nghĩ rằng rồi ta sẽ có nhau để tin tưởng vào cuộc sống, để thấy sống cuộc sống có ích hơn với mọi người và cho nhau thêm nghị lực sống và tiếp tục lãng mạn. Có thể rằng có em hay có anh trong giấc mơ thôi, cũng đã là có rồi, có "sương khói" nhưng "môi mềm" vẫn thật gần, anh nhỉ?

Nhưng rồi vẫn thảng thốt, vẫn giật mình trong những cơn mơ đó, liệu đó có phải là anh không?. Hay khi nhìn thấy lá rơi, thấy báo hiệu mùa thu đến ngỡ như tìm thấy nhau, ngỡ như lại là anh, lại là chúng ta bên nhau sánh bước, ngỡ như anh và em lại cất bước bên nhau trên những con đường hoa sữa ngọt ngào...
Đó cũng như quy luật của tình yêu vậy, khi cảm xúc quá nhiều, khi tình yêu dành cho nhau quá lớn, đến một thời điểm nào đó cảm giác muốn chiếm hữu, muốn kiểm soát, muốn ôm trọn bên mình, thì lúc đấy tình yêu lại vỡ tan, lại không còn là của mình nữa.

Và rồi sẽ lại ôm, nhớ, yêu, siết những "mùa thu của giấc mơ" cho riêng mình, chỉ của riêng mình mà thôi...

thay đổi nội dung bởi: TimeLine, 09-27-2010 lúc 01:15 AM
TimeLine is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-27-2010, 05:36 PM   #8
girlvampire
 
girlvampire's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 1,007
Default

" Mùa thu của riêng tôi "

Trước khi đến với mùa đông lạnh giá , thượng đế đã tạo ra một mùa thu dịu nhẹ và mát mẻ để giúp những con người như chúng ta khi qua mùa hè đầy bực bội có thể nguôi ngoai phần nào khi bước vào mùa đông lạnh giá .

Mùa thu trong mắt tôi rất đa dạng và phong phú , nó góp nhặt tất cả những gì thuộc về con người tôi . ^_^

Khi nhìn thấy những chiếc lá khô trên cây nhẹ nhành rơi xuống mỗi khi gió thổi , tim tôi bỗng thắt lại . Tôi nhớ những người thân của tôi , nhớ bà trẻ thường cho tôi kẹo mỗi khi đi chợ về , nhớ ông nội thường gọi tên cún cơm mỗi lúc tôi về thăm quê , nhớ người bác hàng xóm hay trêu đùa với tôi hồi bé ...Tôi nhớ tất cả những người đó , những người luôn quan tâm tới tôi . Nhiều lúc tôi nghĩ " Giá như họ đừng tốt với tôi quá thì có lẽ tôi đã không phải buồn , phải khóc mỗi khi nhớ đến họ đâu " .... và mỗi khi tôi lớn lên thì những người thân bên cạnh tôi sẽ già hơn 1 tuổi , vậy đến khi tôi trưởng thành thì sao đây ? Sẽ có bao nhiêu người nữa rời xa tôi ...

Nhưng khi nhìn thấy những chiếc lá vàng rơi xuống gốc cây , hoà mình vào lớp đất mỏng và tan biến thì trong lòng tôi bỗng thấy nhẹ hơn . Tôi nghĩ họ cũng giống như chiếc lá kia , tuy không còn ở cùng tôi nữa nhưng họ vẫn tồn tại , họ vẫn luôn ở bên cạnh " cái cây " và dõi theo nó .

Mùi vị của mùa thu không chỉ khiến con tim tôi thắt lại vì đau đớn mà nó còn giúp tôi nhẹ lòng bởi cái vị mát của nó . Khi đạp xe dạo trên đường hoặc đứng ở trên cao hít một hơi thật sâu tôi có thể để những căng thẳng , mệt mỏi bay theo những cơn gió . Tôi như được thả mình trên 1 con thuyền lênh đênh trên biển và phó mặc số phận cho nó , để tâm hồn được tự do thoải mái không một chút ràng buộc nào cả .

Mùa thu trong mắt tôi là như thế đó , lúc đầu như bóp nghẹt tim người ta bằng một bàn tay vô hình nào đó rồi lại tiêm thuốc giảm đau cho người ta . Nhưng cái khéo của nó là không làm người khác có thể ghét được . Nhờ có mùa thu mà tôi có thể cảm nhận được là mình đang tồn tại .

Con người đôi khi cũng có lúc lầm đường , lạc lối . Tôi cũng vậy , tôi cũng hay đi sai đường hay có những suy nghĩ thiếu chín chắn . Thu đến mang theo những chiếc kim đâm thẳng vào người tôi , khiến một người đang say trong men thuốc bỗng tỉnh táo , đang chìm trong mơ bỗng choàng dậy ...

Thu đến là vậy đó , như một chàng trai đẹp lạnh lùng và kiêu hãnh , khi chưa đến thì khiến rất nhiều người phải mong chờ , phải đợi , phải hy vọng ... Khi đến rồi thì cướp mất trái tim của biết bao cô gái , khiến họ hồi hộp đến độ đau tim nhưng lại không đến với riêng ai cả ... Khi tiệc tàn thì chàng trai lại tỏ ra rất phong độ , lãng mạn , nhảy với mỗi cô gái 1 điệu nhạc , rồi biến mất ...

Chàng trai biến mất đột ngột nhưng lại hứa hẹn một cuộc gặp gỡ khác vào năm sau . Tuy không chọn ai nhưng trong lòng mỗi cô gái đều mang trong mình 1 cảm giác lâng lâng vì ai cũng được nhảy với chàng trai đó và ai cũng mong đến buổi gặp mới ... ^_^

Trong mắt tôi mùa thu mang phong cách lãng mạn như vậy đó . Có thể là do trái tim tôi đang nhảy múa vì mùa thu đã tới , cũng có thể là do bản thân đã quá nhạy cảm nhưng ... đúng là MÙA THU THẬT TUYỆT VỜI !

Và cũng như bao cô gái khác , tôi luôn muốn mùa thu chỉ là của riêng tôi thôi . Nhưng nếu được thì tôi chỉ gìn giữ hình ảnh của mùa thu trong tim tôi thôi , để mỗi năm tôi lại có thêm những hình ảnh mới , những kỷ niệm mới , những vẻ đẹp mới mà chỉ mình tôi mới có thể cảm nhận được thôi ! ~_~
girlvampire is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-28-2010, 04:35 PM   #9
friend_star
 
friend_star's Avatar
 
Tham gia: Jul 2010
Bài gửi: 343
Default

Mưa mùa thu Hà Nội...


Anh đã từng nói với em rằng anh yêu mưa. Nhưng em à ! chỉ có mưa mùa thu Hà nội mới làm lòng anh xao xuyến...

Mưa mùa thu không ồn ào, bất chợt như mưa hạ, cũng không phải là mưa bụi mưa phùn như mùa xuân.Mưa thu mỏng manh,dễ vỡ mà không buốt không tê tái như mưa đông để anh ngại ra đường. Em là mưa và anh là mùa thu - anh vẫn thường nói với em như thế. Bởi vì với anh mùa thu không thể thiếu những cơn mưa..

Anh nhớ ngày ấy, một buổi chiều mưa thu...chỉ có hai đứa mình lang thang mà chẳng đi hết con đường dài chưa đến một cây số. Lúc ấy em cứ nhất quyết khồng chịu che ô nên làm cả hai đứa mình ướt sũng. Khi anh hỏi tại sao thì em cười và nói vì anh yêu mưa nên em muốn một lần yêu mưa với anh? Câu trả lời cùng cái nắm tay anh làm lòng anh ấm áp đến lạ kỳ...Lúc ấy anh thấy Hà Nội mùa thu mưa đẹp hơn bao giờ hết...

Nhưng rồi định mệnh thật nghiệt ngã bởi cũng trong một chiều thu mưa. Chúng mình đã yêu nhau nhiều như thế. Anh đã hứa nắm tay em đi suốt cuộc đời này. Bao mơ ước, bao hạnh phúc hai đứa mình đã vạch sẵn ra. Vậy mà... Mùa thu mưa đã tàn nhẫn cướp em đi đến một nơi mà anh không bao giờ có thể nhìn thấy em, có thể chạm vào em được nữa. Em đi rồi mà anh vẫn không tin vào thực tại, không tin rằng anh đã mất em vĩnh viễn...

Những ngày không có em, mùa thu mưa vẫn rơi...Anh đã tập thói quen ngại ra đường, ngại đến góc phố xưa, ngại đến con đường ngày ấy chúng mình tay trong tay đi trong mưa...Anh đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng với những cảm xúc về em, về chúng ta mỗi khi mùa thu mưa. Nhưng, em biết không? Khi đêm về chỉ còn mình anh trong căn phòng vắng cùng tiếng mưa rơi thì những kỉ niệm lại ùa về...Anh không thể còn tỏ ra thờ ơ với tất cả được nữa. Nước mắt anh rơi, con ngươi như muốn khóc...Anh nhớ em, nhớ da diết, nhớ em đến điên cuồng...


Đã bao mùa thu trôi qua. Và mùa thu mưa vẫn rơi bởi vì đó là lẽ tự nhiên của trời đất. Nhưng anh không còn thấy mưa mùa thu Hà Nội đẹp nữa...

thay đổi nội dung bởi: friend_star, 09-30-2010 lúc 02:16 AM
friend_star is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-29-2010, 04:06 PM   #10
ly_hvan
Member
 
ly_hvan's Avatar
 
Tham gia: Sep 2010
Bài gửi: 1
Default

Mình xin tham gia với bài viết này, mong nhận được sự quan tâm của các bạn


Tản mạn thu


Khó có thể lý giải một cách thuyết phục tại sao mùa thu lại được nhiều người tìm đến như một bến đỗ của cảm xúc. Thu, và gió heo may, và nắng nhạt màu, và cái bâng khuâng man mác của đất trời cứ khẽ khàng chạm vào lòng người, đủ ngân lên những tiếng tơ đàn trong trẻo mà sâu lắng.

Tôi đã từng là một lữ khách lang thang tìm thu trong những áng văn, ý thơ qua bài giảng của thầy. Thu chao mình rất nhẹ trên chiếc thuyền câu của cụ Nguyễn Khuyến, thu nâng chén bầu bạn cùng Tản Đà, thu là nàng thiếu nữ e ấp trong tà áo mơ phai để chàng thi sĩ đa tình Xuân Diệu mê đắm. Thu hóa thân, ẩn hiện, đưa Lưu Trọng Lư vào cõi mơ màng của những dấu hỏi. Thơ và thu cứ quyện vào nhau, giăng mắc thành tấm lụa óng vây bọc tâm hồn tôi. Tôi ngất ngây trong thứ hương sắc rất riêng của thu được chưng cất từ cuộc sống với đầy đủ mọi dư vị của nó.

Có lẽ cũng từ đó, tôi hiểu thu, khác với xuân, là một niềm vui không trọn vẹn. Trong giai điệu thu êm đềm, hãy thử lắng nghe, vẫn có những tiếng thở dài rất khẽ. Một chút hoài niệm, một nỗi nuối tiếc, một niềm khát khao giao cảm nhẹ nhàng len lỏi trong những tâm hồn mong manh trước cái rét chớm đầu mùa. Đó là nét duyên thầm của thu, như đôi mắt sâu thẳm của người thiếu nữ đi giữa dòng người, ai vô tình hẳn lướt qua thật hờ hững.

Và thu, khiêm nhường với sắc vàng đặc trưng của mình, góp một gam tô màu cho cuộc sống. Để có được những bông cúc xinh rực rỡ mỗi độ thu về, cây mẹ đã phải cần mẫn chắt chiu nhựa sống từ đất, từ nắng, từ gió suốt ba mùa còn lại. Người ta chỉ được mở lòng đón thu khi đã khó nhọc đi qua những ngày hè gay gắt. Dẫu biết rằng phía trước là cả một mùa đông rét mướt, lòng vẫn thanh thản biết bao trước sắc hoa mềm mại, như những vầng mặt trời tí hon đang hé cười chào ban mai. Thu là giây phút tạm dừng chân trên cuộc hành trình dài vô tận của cuộc sống, dừng không phải để tận hưởng “thời trân thức sẵn bày” mà để lắng nghe những rung động rất người từ một trái tim biết đập cho lẽ sống cao đẹp.

Những mùa thu tôi đã đi qua chất thêm vào hành trang đường đời của tôi biết bao hình ảnh ngọt ngào của một thời thơ trẻ. Những chiếc đèn ông sao như ấp ủ tình thương của ông tôi trong từng nếp giấy lung linh mỗi đêm rằm tháng tám. Những mùa khai trường rộn rã, lũ trẻ chúng tôi xúng xính quần áo mới men theo những con đường làng còn đẫm hơi sương đến trường. Những chiều thu êm như tiếng sáo diều, ướp trong mùi cỏ đồng ngai ngái, len cả vào giấc ngủ gập ghềnh trên lưng trâu. Cánh đồng vàng mùa gặt bừng nở những nụ cười còn đọng vị mồ hôi của mẹ của cha, của bao người nông dân lam lũ. Mùa thu ưu ái ban tặng tôi tất cả châu ngọc của kỉ niệm. Để mỗi độ thu về, tôi lại bâng khuâng soi vào đó, lục tìm kí ức. Thêm những mùa thu qua, mọi thứ đều đã đổi thay. Chỉ còn là nỗi nhớ, day dứt như đứng trước một sắc thu tàn.

Chúng tôi đang đi giữa cái tuổi mùa xuân của cuộc đời với bao háo hức mong đợi. Con đường phía trước không phải mang màu vàng cảu thảm lá rụng mà là màu xanh của những mầm non mỡ màng, căng đầy sức trẻ. Những mùa thu xin hãy mãi bình yên, để trải nghiệm còn lại sau mỗi chặng đường cuộc sống không chỉ có vết gai rớm máu mà còn có cành nguyệt quế vinh quang dành tặng cho những người biết sống trọn cho tuổi trẻ của mình./.

thay đổi nội dung bởi: ly_hvan, 09-29-2010 lúc 04:16 PM
ly_hvan is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks

Tags
cộng đồng, giải thưởng, muathoigian.vn, những mùa thu, viết tiếp


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:08 AM

vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.

Powered by:MTG



ChipLove's Family