Kiếm Trong Diễn Ðàn Show Threads  Show Posts

Trang Chủ

Go Back   Diễn đàn chia sẻ thông tin thú vị, kinh nghiệm, kỹ năng sống, học tập, làm việc > Tình yêu là muôn thuở > Triết lý tình yêu

Triết lý tình yêu Cách duy nhất để giữ tình yêu là hãy xây nó.

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 10-01-2009, 09:00 PM   #1
PeCao
Active Member
 
PeCao's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gửi: 392
Default Forget-me-not

I.NGƯỜI THỨ NHẤT.

Gió thổi ào ào lạnh buốt. Mùa đông đi, nhường chỗ cho nàng tiên mùa xuân, nhưng năm nay, dường như anh chàng mùa đông này vẫn quyến luyến một điều gì đó, nên dù đã sang tháng hai, thời tiết vẫn lạnh buốt, vẫn buồn bã như vậy. Sinh ra vào một ngày mưa, có lẽ vì vậy tôi nhạy cảm và dễ khóc. Nhưng chưa bao giờ, tôi để cho người khác thấy những giọt nước mắt của tôi, vì tôi không muốn họ nhìn thấy con người thật trong tôi. Vậy mà bây giờ, không hiểu vì sao tôi lại rơi nước mắt. Bước đi thật chậm trên con đường tôi vẫn đi học hằng ngày, người run lên vì gió từ sông Hàn thổi vào lạnh buốt, từng giọt nước từ khoé mắt rơi thật chậm lên khuôn mặt tôi. Đường phố xe cộ qua lại, không ai chú ý đến một con nhóc như tôi. Tôi nhớ lại những gì Vy vừa nói, những điều đó khiến tôi buồn, và có lẽ khiến tôi rơi nước mắt như thế này.

Tôi không phải là một con nhóc hay mơ mộng, càng không phải con gái thích gì đấy lãng mạn, vì những thứ đấy, tôi thấy nó thật ngu ngốc và vô nghĩa. Thế nhưng con gái vẫn là con gái, tôi vẫn thường hay tưởng tượng về “ người ta” của tôi: một anh chàng hơi lạnh, dáng cao, và lúc nào cũng đội mũ, dù tôi không hiểu vì sao tôi lại thích con trai đội mũ, chỉ là tôi thấy họ lúc ấy trông thật kool. Tôi không nghĩ sẽ tìm được chàng trai nào giống trong tưởng tượng của mình, cho đến khi tôi gặp Vy. Phải, Vy giống “ người ta” trong tưởng tượng của tôi đến kinh ngạc, giống một cách hoàn hảo. Chỉ có một điểm khác biệt, Vy nhỏ tuổi hơn tôi. Khi biết điều này, tôi thất vọng lắm, và sau này, mối quan hệ giữa tôi và Vy dần chuyển sang một định nghĩa khác: chị em kết nghĩa. Tôi quý Vy lắm, bởi Vy rất đáng yêu. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của Vy là một cá tính khác, nhí nhảnh và dễ gần. Dần dần, tôi càng cảm thấy thích Vy, nhưng chỉ đơn thuần là một thứ tình cảm chị em không hơn không kém. Chuyện đó kéo dài suốt hai năm, cho đến khi Vy bước vào cấp ba, khi Vy trở thành một chàng trai 17 tuổi. Vy ít khi gặp tôi, Vy không còn tự nhiên như xưa nữa. Tôi cảm thấy Vy đang thay đổi, và đang dần rời xa tôi. Chiều nay, khi tôi nói cho Vy những gì tôi cảm thấy, Vy chỉ đáp lại tôi bằng giọng trầm ấm quen thuộc.

_ Vy xin lỗi chị, Vy không thích chị xem Vy là em trai nữa, chúng ta chấm dứt chuyện này chứ?

Vy nói rất khẽ, chỉ đủ cho tôi nghe thấy. Rồi Vy nhìn vào mắt tôi như chờ một cơn giận dữ. Tôi không hiểu Vy được nữa, tôi không thể và cũng không có quyền bắt Vy phải nghe lời tôi như lúc ban đầu. Tôi không nói gì, chỉ nhìn Vy, rồi quơ lấy balo, tôi bỏ chạy ra khỏi quán kem, mặc Vy ở đấy. Và bây giờ, tôi lang thang trên đường, nước mắt khẽ rơi, buồn bã và thất vọng. Không hiểu vì sao tôi lại buồn như vậy, cảm giác như vừa đánh mất một điều gì đấy rất quan trọng…

II. NGƯỜI THỨ HAI.

Chị ấy bỏ đi, chạy vội ra khỏi quán kem. Chị ấy không nổi giận, cũng không thất vọng, chỉ mỉm cười, nụ cười buồn bã. Tôi không biết nên làm gì, chạy theo hay mặc kệ. Cuối cùng, tôi chậm chạp đứng lên, tính tiền và đi về. Đạp xe trên đường về nhà, gió tạt vào mặt lạnh buốt, tôi cảm thấy lạ trong người. Hối hận vì đã nói vậy với chị? Không, tôi không hối hận, không day dứt, tôi chỉ thấy mình thật ngu ngốc. Tự nhủ rồi mọi chuyện sẽ trôi qua, tôi đạp nhanh về nhà, gạt mọi suy nghĩ đi. Nhiều ngày trôi qua, chị vẫn không gọi điện, không nhắn tin hay gửi mess cho tôi. Chị đang cố thu mình vào một vỏ ốc nào đấy, tách biệt với những gì bên ngoài. Quen nhau hai năm, đủ để tôi hiểu và biết về chị khá rõ. Và bởi vì hiểu chị, tôi lại càng muốn ở bên chị, muốn bảo vệ, làm chị cười, không muốn chị rơi nước mắt ( dù chưa lần nào tôi nhìn thấy chị khóc). Chị, à không, bây giờ tôi sẽ gọi bằng một cách khác, Ly, gần gũi hơn, và đặc biệt hơn. Sau một thời gian quen biết Ly, tôi dần thích Ly, nhưng Ly vẫn không hay biết, vẫn tíu tít gọi em xưng chị với tôi. Điều đó khiến tôi khó chịu, và tôi muốn kết thúc mối quan hệ chị em này. Có điều Ly vẫn không hiểu ý tôi, nên mới như vậy. Tôi không muốn làm em nữa, bởi tôi sợ. “Người ta” xinh, “người ta” nổi bật, và vì tôi sợ “người ta” không còn ở bên tôi nữa, mà sẽ có một người khác che chở, bảo vệ “người ta” thay tôi. Tôi không muốn điều này, tôi muốn đường hoàng quen “người ta” với tư cách là một người đặc biệt, chứ không phải là một đứa em kết nghĩa như từ trước đến giờ, dù rằng tôi ít tuổi hơn “người ta”.

Chờ đợi không được, thì tôi quyết định hành động. Tôi sẽ cho “người ta” hiểu tình cảm và suy nghĩ của tôi, để không phải hối hận sau này.

III. 8-3.

Cổng trường đông đúc, chật chội bởi những quầy bán hoa của học sinh trong trường. Ly ngồi bên cửa sổ, lơ đễnh ngắm khung cảnh náo nhiệt bên dưới. Thờ ơ và lãnh đạm, trông Ly càng khó gần hơn nữa. Bạn bè xung quanh tíu tít khoe nhau những bó hoa lớn, những món quà đáng yêu, không ai chú ý đến Ly cả.

_ Tặng Ly này!

Giọng con trai vang lên bên cạnh, một giỏ hoa nhỏ được đưa ra trước mặt. Ly ngẩng đầu nhìn tác giả của nó. Bạn bè trong lớp quay lại nhìn Ly. Huy mỉm cười với Ly.

_ Gì đấy? – Ly ngạc nhiên hỏi lại.

_ Quà 8-3 của tôi tặng Ly đấy.

_ Sao lại tặng Ly?

_ Vì tôi quý Ly.

Ly nhìn người đối diện, cảm giác khó chịu và bối rối. Cầm lấy món quà, mỉm cười cảm ơn, Ly ngồi xuống bàn, không quan tâm đến những lời bàn tán xung quanh. Huy nhìn Ly kỳ lạ. Cậu nhìn thấy được nét đặc biệt ở Ly, nên quan tâm và muốn tìm hiểu Ly, vậy mà Ly chẳng hề chú ý đến Huy chút nào. Chuông báo có tin nhắn, Ly mở máy.

“ Vy co chuyen muon noi voi chi, chieu nay Vy va chi gap nhau nhe”.

“ Okie”.

Ly nhắn tin trả lời Vy, cái cảm giác buồn lại hiện lên trong lòng Ly.

IV. THÚ THẬT.

3h chiều, tôi dừng xe trước cửa nhà Ly. Ngôi nhà quen thuộc. Tôi gọi cửa, và chờ đợi. Ly mở cửa, nhìn tôi bằng đôi mắt buồn. Ly khoá cửa, rồi hai đứa đi đến chỗ gặp quen thuộc của mình.



Quán kem. Ngồi đối diện Vy, tôi thấy thật lạ. Vui? Không phải. Buồn? Cũng không. Tức giận? Lại càng không thể. Tôi sao thế này? Đầu óc cứ rối tung cả lên. Không biết nói gì cả, tôi chỉ im lặng, chờ đợi.

_ Vy muốn… nói với chị một chuyện.

Vy nói trước, vẫn cái giọng trầm dễ thương ấy.

_ Vy quen chị được hai năm. Đó là khoảng thời gian không dài, nhưng cũng không thể gọi là ngắn.

_ Uhm.

_ Chị từng nói Vy giống “người ấy” trong đầu chị không?

_ Còn, chị đã nói khi lần đầu tiên gặp Vy.

Vy dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.

_ Vậy chị có biết chị cũng giống “người ta” trong đầu Vy lắm không?

_ Ơ…

_ Vy không muốn tiếp tục chuyện này nữa, Vy không muốn làm em nữa đâu, Vy muốn ơ bên chị với một vai trò khác kia.

Vy đẩy sang chỗ tôi một cái hộp giấy nhỏ. Khi mở nó ra, tôi nhìn thấy một cành tulip bằng thuỷ tinh màu đỏ. Vy cầm một cành hoa khác trong tay.

_ Chị hiểu ý nghĩa hai cành tulip chứ?

_ Uhm.

Sao tôi không hiểu chứ? Chính tôi kể cho Vy nghe ý nghĩa của nó cơ mà. Tôi không ngờ Vy lại dùng chính điều này để nói cho tôi biết điều đó.

_ Vy muốn gì đây?

_ Vy không muốn làm em trai nữa. Vy muốn Ly xem Vy là một người con trai bình thường. Ly đồng ý kết bạn với Vy theo nghĩa đó chứ?

Tôi không tin vào tai mình nữa, chuyện này đến quá đột ngột, khiến tôi lúng túng.

_ Nhưng chị…

_ Đừng xưng chị, và đừng gọi em. Chúng ta không còn là chị em nữa.

_ Ly cần suy nghĩ, xin lỗi Vy.



Tôi nhìn Ly chờ đợi. Có vẻ như tôi làm Ly lúng túng. Tôi đã đi quá nhanh chăng? Phải chăng tôi khiến Ly ngỡ ngàng? Ly im lặng, rồi đứng dậy, đeo balo lên vai, cầm lấy cành hoa thuỷ tinh tôi đưa, khẽ nói.

_ Ly muốn suy nghĩ về chuyện này, Vy chờ nhé.

Rồi Ly đi nhanh ra cửa, không quay lại thêm lần nào. Tôi nhìn theo Ly kinh ngạc. Dứt khoát và nhanh chóng, Ly vẫn như vậy, cứ như một cơn gió, cuốn mọi thứ xung quanh mình đi, không chờ đợi. Nhưng tôi đã đuổi kịp Ly, và tôi sẽ giữ được cơn gió ấy, cho riêng mình.

V. DU HỌC.

12-3, Ly đến nhà tôi. Vào phòng, Ly ngồi xuống giường, nhìn tôi chăm chú.

_ Cuối tháng 5 này, Ly sẽ đi Singapo.

_ Làm gì?

_ Ly đi du học.

_ Sao cơ? Ly nói gì?

Tôi kinh ngạc khi nghe Ly nói. Trong chốc lát tôi muốn cản Ly lại, nhưng cuối cùng, tôi lại im lặng, lại chờ đợi.

_ Mẫu thiết kế của Ly được giải, họ sẽ tài trợ cho Ly học thiết kế trong ba năm. Cuối tháng này Ly sẽ sang đó chuẩn bị.

Ly dừng lại, nhìn tôi buồn bã. Rồi Ly mỉm cười, cái nụ cười từng làm tôi xao lòng.

_ Vy sẽ đi tiễn Ly chứ?

_ Được, Vy đi, Ly trả lời Vy chứ?

Ly không trả lời, không giải thích, chỉ có một nụ cười buồn cho tôi, rồi Ly ra về, để lại cho tôi bao thắc mắc trong đầu.

31-3, tại sân bay. Ly chào mọi người lần cuối. Đi tiễn Ly chỉ có cha mẹ Ly, tôi, và một cô bạn của Ly. Ly cô đơn và khó gần như vậy, khi đi xa cũng chẳng ai biết hay quan tâm. Sắp đến giờ bay, Ly chào cha mẹ lần nữa, tạm biệt cô bạn của mình, vẫy tay với tôi, mỉm cười dịu dàng. Và Ly đi, rời xa tôi mà không cho tôi biết câu trả lời của mình. Thất vọng và chán nản, tôi bỏ về nhà. Trong phòng, trên bàn học của tôi có một bưu kiện nhỏ. Ngạc nhiên, tôi mở nó ra xem. Bên trong là cành hoa tulip thuỷ tinh tôi tặng cho Ly, à không, nó màu tím, chứ không phải cành hoa đỏ của tôi, và một đoá hoa thuỷ tinh khác, màu lam nhạt, nhỏ nhắn, cùng một tấm thiếp nhỏ của Ly.

“ Thông điệp từ hoa lưu ly: forget-me-not. Chờ Ly 3 năm nhé, Ly sẽ trở về”

Tôi mỉm cười. Ly không trốn tránh. Ly trả lời tôi, bằng cách riêng của Ly, nhẹ nhàng và dịu dàng, nhưng khiến người ta vững lòng. Tôi và Ly dường như đã có một mối liên hệ đặc biệt, vượt qua mối ngăn trở của thời gian. Ba năm, chứ không phải ba mươi năm, chẳng có gì khó cả, tôi sẽ chờ. Chờ đến một ngày, cơn gió nhỏ mang tên Ly trở về bên tôi, mãi mãi.


Chuyện này là khi em đang buồn vì nhớ một người, nhưng mà người đó không phải "ai đó" của em đâu nhé, hihi, chỉ là một đứa em trai thôi. Chuyện em viết riêng tặng nó, giờ mọi người đọc thử thế nào ha

Những bài viết ngẫu nhiên trong Box:


Signature Một con bé hay mơ mộng, một con mèo thích nằm ườn ở nhà ngủ và đọc truyện, một con người không muốn lệ thuộc vào quá khứ...Và một đứa con gái ngu ngốc đặt niềm tin vào những ảo tưởng mơ hồ chỉ để níu giữ ước muốn được tồn tại...

PeCao is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Powered by:MTG

E-mail: admin@muathoigian.vn



ChipLove's Family