Kiếm Trong Diễn Ðàn Show Threads  Show Posts

Trang Chủ

Go Back   Diễn đàn chia sẻ thông tin thú vị, kinh nghiệm, kỹ năng sống, học tập, làm việc > Tình yêu là muôn thuở > Triết lý tình yêu

Triết lý tình yêu Cách duy nhất để giữ tình yêu là hãy xây nó.

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài Xếp Bài
Old 10-05-2009, 04:54 PM   #1
PeCao
Active Member
 
PeCao's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gửi: 385
Default Mưa!!!

Mưa mãi rơi, ướt sũng những con đường em đi. Mưa lạnh lẽo và vô tình, mang đến cái lạnh giá trong tâm hồn. Nước mắt hay nước mưa lăn dài trên khoé mi em? Tại sao em lại lang thang phố vắng một mình vào một chiều mưa? Một chiều mưa ảm đạm và thiếu sức sống. Mưa cuốn trôi mọi ưu phiền trong lòng. Mưa trắng xoá một màu, nhợt nhạt và đáng sợ. Cô đơn, buồn bã. Mưa cuốn trôi đi tất cả, mưa đem cái lạnh đến che lấp mọi cảm giác khác. Mưa khiến em trở nên yếu ớt, khiến em cô độc giữa màn mưa lạnh buốt.

Mưa hoà lẫn cùng nước mắt, lăn dài trên khoé mi dịu dàng. Mưa ôm lấy em vào lòng, che chở cho em khỏi những đau đớn, khỏi những cuộc tấn công của Buồn Bã. Mưa lúc nào cũng vậy, không lúc nào người ta bảo mưa vui bao giờ. Mưa như những giọt nước mắt của Trời, cuốn trôi u ám và mọi điều xấu xa. Mưa giống một tấm màn mỏng manh, giúp em quên đi những muộn phiền. Quên đi, để một mình ngồi khóc bên mưa. Một mình chịu đựng với mưa. Một mình san sẻ nỗi buồn cùng mưa.

Một chiều mưa ảm đạm như thế. Em lại lang thang trên đường vắng, ngắm những giọt mưa khẽ chạm nhẹ lên má. Lạnh buốt. Ướt. Và dễ chịu. Chỉ khi bên mưa, em mới nhận ra mình dễ rơi nước mắt nhường nào. Rơi nước mắt vì mọi chuyện xung quanh. Cô độc và yếu ớt. Những lúc cùng mưa, em lại quay về là một con nhóc buồn bã như trước. Một khoảng lặng trong tâm hồn em. Khoảng lặng duy nhất gợi nhớ về quá khứ. Có phải vì em sinh ra vào mùa mưa, mà em lại yêu mưa như thế. Em yêu những cơn mưa rào mùa hạ, cuốn đi cái oi ả, và mang lại cảm giác tươi mới, dễ chịu. Em yêu những cơn mưa phùn miền bắc, lạnh, buốt và cô độc. Em yêu những cơn mưa dai dẳng của dải đất miền trung, ảm đạm và đẹp. Những giọt mưa trong vắt như những hạt pha lê của trời, của đất. Trong veo, tinh khôi và đẹp đẽ. Mưa đẹp như những giọt nước mắt của con gái vậy. Khiến con người yếu đuối và lo lắng. Mưa cũng đỏng đảnh, cũng thất thường như vậy. Mưa đáng yêu và mỏng manh như vậy đấy.

Ngắm làn mưa u uất, em lại thấy nhớ một người. Nhớ đến đau lòng, nhớ đến bật khóc. Dẫu biết khi em cần, thì anh lại đến bên em, vậy mà sao em lại mãi nhớ anh như vậy. Chỉ cần một phút không có anh, em lại thấy nhớ anh, nhớ rất nhiều. Ngày em gặp anh, anh đến từ một cơn mưa. Một cơn mưa ảm đạm, nhưng lại khiến em mỉm cười. Anh giống một hoàng tử đến bên em, mang đến cho em nụ cười, lau đi những giọt nước mắt nơi em. Anh dịu dàng và âm thầm bên em như thế đấy. Anh bảo bọc, che chở cho em dưới cánh tay anh, bảo vệ em khỏi những xô bồ của cuộc đời. Anh trân trọng em hệt như một cành hoa thuỷ tinh dễ vỡ, mỏng manh và yếu đuối. Anh hệt như những cơn mưa em yêu. Âm thầm, lặng lẽ, ấm áp, và khiến lòng vững tin khi bên anh. Phải chăng vì anh đến từ một cơn mưa, nên anh giống mưa đến thế. Phải chăng anh chính là vị hoàng tử mưa ngày nào trong giấc mơ em, mang đến cho em nụ cười và niềm tin. Anh không như những người khác, bên em chỉ vì một cái gì đó của em. Anh bên em chỉ vì em chính là em. Chỉ vì anh yêu chính con người kỳ quặc nơi em. Điều mà không ai chấp nhận em. Anh chờ đợi em một thời gian rất dài, chấp nhận thân phận một người anh, chỉ để bên em. Khi nghe em kể về những cảm xúc đầu đời của mình, anh gượng cười với em, dù thật tâm anh không hề muốn điều đó. Chỉ đơn giản vì anh không muốn em nhận ra tình cảm của anh, khiến em khó xử. Anh muốn giữ vững mối quan hệ đó giữa anh và em. Anh muốn nụ cười không tắt trên môi em vì hiểu tình cảm của anh dành cho em lúc ấy. Chỉ đến khi anh rời xa em, em mới nhận ra em cần anh bên cạnh như thế nào. Em không muốn anh rời xa em, em chỉ muốn anh mãi ở bên em như trước, em chỉ muốn anh bảo vệ mình em mà thôi. Và em cố níu giữ bước chân anh ở lại bên em. Níu giữ trái tim anh trở về với em, trở về với cô gái yếu đuối mà anh từng âm thầm bảo vệ, che chở và dìu em bước đi qua những khổ đau. Trở về để rồi anh lại lặng lẽ bên em, anh lại tiếp tục chờ đợi em. Thế nhưng em quá vô tâm, em quá phũ phàng, không hề nhận ra tình cảm anh dành cho em, em không hề nghĩ đến anh, chỉ nghiễm nhiên xem việc anh luôn ở bên em là chuyện đương nhiên. Việc gì cũng đến lúc kết thúc. Anh không thể giữ tình cảm của anh ở trong lòng, và anh không chịu đựng được việc phải cứ ở bên em với thân phận một người anh trai. Anh quay lưng rời bỏ em. Khi anh đến, trời mưa. Khi anh quay đi, trời cũng đổ mưa. Những giọt nước mưa thay cho nước mắt của một chàng trai. Em nhìn theo anh, không hiểu sao, nước mắt em lại rơi. Nước mắt hoà lẫn với nước mưa. Em không đủ can đảm níu giữ bước chân anh lại được nữa. Khi anh nhìn em, nắm tay em đứng dưới màn mưa lạnh buốt. Anh khẽ nói: “ Anh yêu em!!”. Chỉ một câu nói, chỉ một cái nắm tay, và chỉ một nụ hôn phớt nhẹ qua má. Rồi anh rời bỏ em, mãi mãi. Anh rời bỏ em, để lại em với một tâm trạng rối bời. Anh đi, đi rất xa. Anh không còn bên em được nữa. Anh không còn bảo vệ em như trước nữa. Anh đi rồi, em mới nhận ra mình cần anh như thế nào, mình yếu đuối khi không có anh thế nào. Những đêm mưa, em lang thang con phố một mình, lòng trống vắng và cô đơn. Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Con tim em đau lắm, đau như vừa mất đi một điều quan trọng. Đau như vừa mất đi một người em yêu thương.

Thời gian dần trôi, em giấu những kỷ niệm về anh tận sâu trong tim. Bất kỳ người đàn ông nào đi vào đời em, em lại so sánh với anh. Không một ai có thể mở được trái tim em. Em khoá kín nó, để giữ mãi hình ảnh anh trong tim. Cho đến khi em gặp lại anh. Một ngày mưa rào mùa hè, em vô tình gặp lại anh trên con đường quen thuộc. Anh vẫn như thế, vẫn dịu dàng và ân cần như thế. Nhưng không phải với em, mà là với một cô gái khác. Một cô gái khác đáng yêu và nữ tính hơn em. Anh nhìn thấy em, chỉ nhìn em bằng đôi mắt buồn, rồi đi ngang qua em một cách lạnh lùng. Em bật khóc, em không chịu đựng được nữa. Bây giờ thì em đã biết, em yêu anh, vô cùng yêu anh. Mất anh rồi, em mới tự trách mình ngu ngốc, tự trách mình đã quá vô tình. Để rồi phải mất đi một người như anh. Mặc cơn mưa quất vào người, em đứng đấy, nhìn theo anh, nước mắt lăn mãi trên khoé mi. Em mất anh thật rồi. Em mất đi tình yêu đầu tiên của mình thật rồi. Những kỷ niệm về anh em luôn giữ trong tim, bây giờ chỉ còn là dĩ vãng, là quá khứ mà thôi.

Khi không còn nhìn thấy anh được nữa, em hiểu mình đã không còn anh bên cạnh. Em quay lưng bước đi, bước chân như có ai níu lại, nặng nề và mệt mỏi. Em không còn biết điều gì xung quanh mình được nữa. Trong đầu em chỉ còn mỗi hình bóng anh mà thôi. Ngay lúc em tưởng chừng như anh đã bỏ đi, thì lại có người níu lấy bàn tay em. Bàn tay to, ấm áp và mạnh mẽ. Anh níu tay em, nhìn em dưới màn mưa. Rồi anh ôm lấy em, thầm nói vào tai em: “ Anh yêu em! Đừng bỏ đi”. Anh ôm lấy em như sợ em bỏ đi, anh giữ chặt em trong vòng tay anh. Em ngỡ ngàng, và em lại khóc. Tại sao? Tại sao anh lại như vậy? Tại sao anh luôn yêu em? Tại sao anh cứ mãi chiều theo em? Tại sao em lại yêu anh như thế? Tại sao? Rất nhiều điều em muốn nói, nhưng em không thể nói. Vì em không còn nói được gì nữa. Anh trở lại bên em, anh thật sự đã quay về với em. Anh quay về để chờ em nói yêu anh, để mãi bên em, mãi bảo vệ em đến trọn kiếp.

Anh đến bên đời em, gắn liền với những cơn mưa. Khi anh đến, khi anh đi, và khi anh quay lại đời em, anh đều mang đến cho lòng em những cơn mưa. Những cơn mưa lạnh lùng, nhưng đẹp đẽ. Như tình yêu anh dành cho em. Tình yêu trải qua nhiều mùa mưa, tình yêu mang đầy nước mắt và cả nước mưa. Để rồi cuối cùng, chính nó lại lau đi những cơn mưa trong lòng em và anh. Để em có anh mãi mãi. Để em không rời xa anh một lần nữa.


Viết cho một người sinh ra vào mùa mưa. Và viết cho những ai hiểu được mưa dịu dàng như thế nào. Tặng cho một người nào đó, hì hì.

Những bài viết ngẫu nhiên trong Box:


Signature Một con bé hay mơ mộng, một con mèo thích nằm ườn ở nhà ngủ và đọc truyện, một con người không muốn lệ thuộc vào quá khứ...Và một đứa con gái ngu ngốc đặt niềm tin vào những ảo tưởng mơ hồ chỉ để níu giữ ước muốn được tồn tại...

PeCao is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-05-2009, 05:10 PM   #2
luomlat_goo
 
luomlat_goo's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 390
Default

PeCao nhiệt tình thì chắc ai cũng quí nhưng sân chơi chung phải từ tốn để vừa tham gia, vừa lắng nghe, mỗi người một ý kiến thì nó mới thú vị, tham khảo được cho nhau...
Em viết hay, nhiều cảm xúc nhưng nhiều quá một lúc dễ thành nhàm chán...từ tốn sẽ đi được xa, phải không PeCao
luomlat_goo is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-05-2009, 05:15 PM   #3
girlvampire
 
girlvampire's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 957
Default

Mình nghi bạn PeCao học chuyên văn quá ! Những bài viết của bạn rất hay mang đầy cảm xúc !
Mình cũng rất thích mưa , tuy không có những kỷ niệm đẹp như ai đó nhưng mưa đem lại cho mình cảm giác nước mưa có thể cuốn trôi đi tất cả nhưng muộn phiền , lo âu , suy nghĩ .
Để khi tạnh mưa , trời sáng , cái cũ bị trôi đi sẽ lấy chỗ để chứa đựng bao cái mới tốt đẹp hơn !


Signature
•◘•♥-------Vampire-------♥•◘•
girlvampire is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-05-2009, 05:22 PM   #4
PeCao
Active Member
 
PeCao's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gửi: 385
Default

Mình học chuyên Lý à, hok học chuyên văn đâu, hihi.
@luomlat_goo: em không hiểu ý anh cho lắm, anh chỉ cho em biết để em sửa nhé, hì hì


Signature Một con bé hay mơ mộng, một con mèo thích nằm ườn ở nhà ngủ và đọc truyện, một con người không muốn lệ thuộc vào quá khứ...Và một đứa con gái ngu ngốc đặt niềm tin vào những ảo tưởng mơ hồ chỉ để níu giữ ước muốn được tồn tại...

PeCao is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-05-2009, 05:34 PM   #5
luomlat_goo
 
luomlat_goo's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 390
Default

Ý anh là PeCao viết nhiều bài quá mức trong một ngày. Sân chơi này là Diễn đàn chứ có phải là Chat Room đâu^^!

Ít nữa chắc Diễn đàn sẽ phải mở thêm Chat Room để mọi người thỏa thích bày tỏ và giao lưu. Diễn đàn thì mỗi bài viết nên có chất lượng, vì bản thân và vì cả người đọc nữa. A nói thế có sai không nhỉ?
luomlat_goo is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-05-2009, 05:37 PM   #6
PeCao
Active Member
 
PeCao's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gửi: 385
Default

mỗi ngày em chỉ viết một hai bài thôi mà, em có viết nhiều đâu. Chủ yếu là em đi đọc bài của mọi người, rồi bàn luận thôi. Em không có ý làm chatroom ở đây, em chỉ góp ý kiến cho bài viết cuat mọi người thôi, anh nói vậy thì oan cho em quá, hix hix, em phải bớt bàn luận lại rồi,


Signature Một con bé hay mơ mộng, một con mèo thích nằm ườn ở nhà ngủ và đọc truyện, một con người không muốn lệ thuộc vào quá khứ...Và một đứa con gái ngu ngốc đặt niềm tin vào những ảo tưởng mơ hồ chỉ để níu giữ ước muốn được tồn tại...

PeCao is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-06-2009, 06:05 PM   #7
girlvampire
 
girlvampire's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Bài gửi: 957
Default

Bạn " luomlat " nói thế thì chắc mình cũng trong số đó quá ! Mình dạo này tuy không post bài nhưng mình spam hơi nhìu ! Không biết thế có bị gọi là " chat room " không ?


Signature
•◘•♥-------Vampire-------♥•◘•
girlvampire is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-06-2009, 06:11 PM   #8
PeCao
Active Member
 
PeCao's Avatar
 
Tham gia: May 2010
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gửi: 385
Default

chắc không đâu, anh ấy chỉ nói vậy thôi mà, hihi.


Signature Một con bé hay mơ mộng, một con mèo thích nằm ườn ở nhà ngủ và đọc truyện, một con người không muốn lệ thuộc vào quá khứ...Và một đứa con gái ngu ngốc đặt niềm tin vào những ảo tưởng mơ hồ chỉ để níu giữ ước muốn được tồn tại...

PeCao is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Powered by:MTG

E-mail: admin@muathoigian.vn



ChipLove's Family